Ngôn Tình
, Đô Thị
, Sủng
1/
Năm lớp ba tiểu học, giáo viên hỏi cả lớp ước mơ tương lai của em là gì?
Khúc Trực ngay ngắn viết vào vở bài tập ba từ — Nhà khoa học;
Trịnh Bảo Châu nguệch ngoạc viết vào vở bài tập ba từ — Nữ minh tinh.
Trong buổi lễ động viên trước ngày thi đại học, chủ nhiệm lớp xúc cảm phun trào: “Các em muốn có một cuộc sống thế nào?”
Khúc Trực trả lời: “Huy hoàng sáng lạn.”
Trịnh Bảo Châu trả lời: “Đeo vàng dát ngọc.”
2/
Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực từ bé lớn lên cùng nhau, nhưng lại không thành đôi thanh mai trúc mã người người hâm mộ, mà lại trở thành một đôi oan gia.
Trịnh Bảo Châu cảm thấy Khúc Trực giả dối, ra vẻ, tự cho là thanh cao;
Khúc Trực cảm thấy Trịnh Bảo Châu tục tằng, hám của, chỉ được cái vỏ ngoài.
Tất cả mọi người đều nói họ là hai người không thể trở thành người yêu của nhau nhất.
Bạn nối khố của hai người – Sầm Đồng Đồng tuyên bố: “Hai người đó mà ghép thành đôi được, chị đây sẽ ăn hết bàn phím trong nhà.”
Sau này, cô nàng suốt đêm ném bay 17 cái bàn phím ra khỏi nhà.
Đơn giản một câu: Yêu đương với kẻ thù truyền kiếp là trải nghiệm như thế nào?
***
"Không Thể Thành Người Yêu" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào xen lẫn những hiểu lầm và mâu thuẫn, như một ly trà sữa trân châu - vị ngọt dễ chịu được tạo nên bởi tình yêu và sự quan tâm, trong khi những trân châu đắng lại chính là những khó khăn và thử thách mà cặp đôi phải vượt qua. Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực, từ hai đứa trẻ với ước mơ và hoài bão riêng biệt, đã trưởng thành và dần nhận ra tình cảm thật sự dành cho nhau sau bao hiểu lầm và xung đột.
Một điểm mù có thể là việc đánh giá quá cao sự giải quyết xung đột bằng lời nói mà bỏ qua tầm quan trọng của hành động. Trong mối quan hệ, hành động thường nói lớn hơn lời nói. Đôi khi, một hành động nhỏ như một cái ôm hay một nụ cười có thể hiệu quả hơn nhiều lời nói.